Một Cõi Đi Về- Huyền Trân Đó Là Một Tin Vui
(Lê Thanh Huyền Trân)- Một Cõi Đi Về đối với tôi là một Tin Vui. Trịnh Công Sơn viết bài hát này trong niềm hân hoan tột độ. Ông hân hoan vì đã “nghe ra” được “từng lời bể sông”, vì đang được trải qua khoảnh khắc “trong khi ta về”. Ông đã về với chân nguyên hạnh phúc, về với niềm vui mong manh nhưng bất diệt. Rồi vì quá sung sướng mà ông vỡ òa, vỡ òa nhớ lại “từ độ suối khe”, vỡ òa “nhớ (lại lúc) ta đi”, lúc “đi lên non cao đi về biển rộng”....
Tôi tin như vậy!
Thế nhưng ông không chán chường cuộc sống, ông vẫn yêu tha thiết cuộc sống này, vì ông đã “về” rồi, ông không phải “đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt” nữa, ông đã chạm tới đích đến cuộc đời mình, dù ngày xưa đã bao phen “chẳng biết nơi nao là chốn quê nhà”.
Khi được rời xa những bộn bề tấp nập, những hào hoa chật vật phù phiếm, được trở về với mẹ thiên nhiên để thở phào nhẹ nhõm, để hít lấy hơi sương trong lành mát rượi cả hồn ta, ai cũng sẽ có thể cảm nhận được những ca từ ngợi ca vũ trụ muôn loài này:
“Lời nào của cây, lời nào cỏ lạ
Một chiều ngồi say, một đời thật nhẹ ngày qua”
Trở về với thiên nhiên là điều kiện cần, nhưng trở về với chính tâm hồn ta mới là điều kiện đủ, để được ngồi say, để thấy đời sao thật nhẹ nhàng an lạc, để được phiêu bồng trong chốn hoang say.
Ta kiếm tìm mãi, ta bất chấp tất cả luống cuống đi tìm, tìm trong vô định, tìm hoài tìm mãi; rồi bỗng một ngày ta chợt nhận ra tất cả những gì quý giá nhất, tất cả những gì chắc thật nhất, cần kíp nhất, tất cả đều ở sẵn đó cho ta, sẵn đó trong hai tay ta. Nó vĩnh cửu, nó bất diệt, nó trường tồn mãi mãi với thời gian, nó gắn bó cùng ta suốt cả cuộc đời, thủy chung không bao giờ xa cách, không bao giờ bỏ mặt quay lưng lại với ta. Dù cho ta có là ai, có ra làm sao, nó vẫn ở đó. Chỉ cần ta chịu dừng lại, nhìn cho sâu, dừng lại và nhìn cho sâu, ta sẽ nhận ra:
“Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt
Rọi suốt trăm năm một cõi đi về”
“Mây che trên đầu và nắng trên vai
Đôi chân ta đi sông còn ở lại”
“Nghe mưa nơi này lại nhớ mưa xa
Mưa bay trong ta bay từng hạt nhỏ”
Những gì vĩnh cửu mà ta cần nắm giữ là đôi vầng nhật nguyệt đó sao? Là mây là nắng, là dòng sông, là những giọt mưa nơi này nơi xa đó sao? Không! Vẫn chưa. Đó chưa phải là câu trả lời. Mà câu trả lời “bay trong ta, bay từng hạt nhỏ”. Là những gì ở trong ta! Dù đã trôi qua cả nửa đời người, dù đã “tàn mùa xuân rồi tàn mùa hạ”, nhưng mọi thứ vẫn ở mãi trong ta, vẫn bay từng hạt nhỏ trong ta. Ta còn tìm gì nữa? Tâm hồn ta ở đây trong ta rồi, ta còn tìm gì nữa? Hay ta phải đợi đến khi “con tim yêu thương vô tình chợt mỏi” rồi thì mới “thấy trong ta hiện bóng con người”?
Nhưng phải là như vậy. Chúng ta phải trải qua những khoảnh khắc mệt mỏi thấu tận con tim như vậy thì mới nhận ra được đâu là hạnh phúc thực chân. Giản đơn thôi nhưng mãnh liệt. Phải trải qua vài cơn đau, vài phen mỏi mệt rồi, ta mới tự trở về được với tâm hồn mình. Và trong chuyến trở về ấy, tâm hồn ta đã thay áo mới, đã cất tiếng hát “từng lời tả dương là lời mộ địa”.
“Hôm nay ta say ôm đời ngủ muộn”. Đúng vậy đấy, hôm nay vì vui quá, vì hạnh phúc quá, vì sung sướng quá mà ta say lắc lư, ta cứ mặc tình để cho mình chìm ngập trong cơn say khoái lạc này. Và trong cơn say ấy, tình yêu đời trong ta trỗi dậy đến bao la, cao tận thăm thẳm trời mây, ta ôm cả cuộc đời gọn trong vòng tay yêu thương chất ngất. Ôi ta yêu đời đến say mê khờ dại, dẫu ta biết rằng “sáng mai đây (ta sẽ) lại tiếc xuân thì”...
Phải rồi, niềm hạnh phúc sướng vui khi được “trở về” lớn lao bao nhiêu thì sự tiếc nuối cho những tháng ngày ta sống trong quên lãng đắm chìm càng bứt rứt bấy nhiêu. Ta tiếc nuối, tiếc nuối quá nên ta phải tự trách lấy mình:
“Đường chạy vòng quanh một vòng tiều tụy
Một bờ cỏ non một bờ mộng mị ngày qua”
Ta trách ta ngày qua sao quá mộng mị, ngây thơ cứ chạy vòng quanh...
Nhưng rồi ta cũng đã trở về rồi đây, đã xây “mộ địa” cho cái ta mộng mị ngày xưa đó, đã trở về với ánh dương sáng ngời rồi. Ta trách ta để làm gì nữa? Thôi thì ta gật đầu. Vì biết rằng cuộc đời vốn dĩ phải thế. Vì biết rằng trong những bước đầu của “cõi đi về”, trong buổi “xuân thì” ấy, không thể vắng mặt được những “ngọn gió hoang vu”, không thể vắng mặt được “Đôi tay nhân gian chưa từng độ lượng” này. Nếu không có những khắc nghiệt của cuộc đời, những bão táp gió gầm, thì ta sẽ khó mà trưởng thành nhận thức, khó mà trở về được với bình yên. Nếu không có “từ độ suối khe” ấy, biết bao giờ ta mới nghe ra được “từng lời bể sông”. Ta biết ơn “đôi tay nhân gian chưa từng độ lượng” này.... Vì cõi đi về an nhiên lắm, chỉ cần ta đừng mãi ra đi nữa...
Hôm nay ta hãy say đi, hãy ôm lấy cuộc đời này đi! Rồi ngày mai hãy tiếc nuối cho những tháng năm đã qua rồi, đã nằm dưới mộ địa kia, những tháng năm ta đã chạy vòng quanh ở nơi non cao hay nơi biển rộng... nếu ta thấy cần. Vì dù sao ta cũng đã về rồi. Tin vui là ta đã trở về!
Tác giả (Xin giấu tên)
Tôi tin như vậy!
![]() |
| Một Cõi Đi Về- Huyền Trân Đó Là Một Tin Vui |
Lê Thanh Huyền Trân, một cô bé 12 tuổi là trẻ mồ côi được sư thầy cưu mang từ thuở lọt lòng và bé được giao cho cô Cúc chăm lo, nuôi dưỡng. Là cô bé rất thích hát nhạc Trịnh, cô bé nghe và học hát nhạc Trịnh từ khi 3 tuổi, tất cả việc học hát do các anh trong chùa dạy bé.
Với số phận kém may mắn như vậy, đồng thời bé cũng hay bị những căn bệnh hành hạ khiến cho việc đến trường gặp nhiều khó khăn, tuy 12 tuổi nhưng đến nay bé mới học hết lớp 5 và tạm thời nghỉ học vì thương xuyên bị bệnh suyễn những lúc trái gió trở trời. Thông tin từ cô Cúc, trước đây bé còn bị căn bệnh động kinh hành hạ nhưng ơn Trời đến nay căn bệnh này đã chữa khỏi.
Đến với Giọng Hát Việt Nhí năm 2014, cô bé muốn mang lời ca tiếng hát của mình đến cho mọi người, và nếu khán giả thương được giải thưởng bé sẽ dành để xây cô nhi cho những em nhỏ có hoàn cảnh khó khăn như mình!
Khi được rời xa những bộn bề tấp nập, những hào hoa chật vật phù phiếm, được trở về với mẹ thiên nhiên để thở phào nhẹ nhõm, để hít lấy hơi sương trong lành mát rượi cả hồn ta, ai cũng sẽ có thể cảm nhận được những ca từ ngợi ca vũ trụ muôn loài này:
“Lời nào của cây, lời nào cỏ lạ
Một chiều ngồi say, một đời thật nhẹ ngày qua”
Trở về với thiên nhiên là điều kiện cần, nhưng trở về với chính tâm hồn ta mới là điều kiện đủ, để được ngồi say, để thấy đời sao thật nhẹ nhàng an lạc, để được phiêu bồng trong chốn hoang say.
Ta kiếm tìm mãi, ta bất chấp tất cả luống cuống đi tìm, tìm trong vô định, tìm hoài tìm mãi; rồi bỗng một ngày ta chợt nhận ra tất cả những gì quý giá nhất, tất cả những gì chắc thật nhất, cần kíp nhất, tất cả đều ở sẵn đó cho ta, sẵn đó trong hai tay ta. Nó vĩnh cửu, nó bất diệt, nó trường tồn mãi mãi với thời gian, nó gắn bó cùng ta suốt cả cuộc đời, thủy chung không bao giờ xa cách, không bao giờ bỏ mặt quay lưng lại với ta. Dù cho ta có là ai, có ra làm sao, nó vẫn ở đó. Chỉ cần ta chịu dừng lại, nhìn cho sâu, dừng lại và nhìn cho sâu, ta sẽ nhận ra:
“Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt
Rọi suốt trăm năm một cõi đi về”
“Mây che trên đầu và nắng trên vai
Đôi chân ta đi sông còn ở lại”
“Nghe mưa nơi này lại nhớ mưa xa
Mưa bay trong ta bay từng hạt nhỏ”
Những gì vĩnh cửu mà ta cần nắm giữ là đôi vầng nhật nguyệt đó sao? Là mây là nắng, là dòng sông, là những giọt mưa nơi này nơi xa đó sao? Không! Vẫn chưa. Đó chưa phải là câu trả lời. Mà câu trả lời “bay trong ta, bay từng hạt nhỏ”. Là những gì ở trong ta! Dù đã trôi qua cả nửa đời người, dù đã “tàn mùa xuân rồi tàn mùa hạ”, nhưng mọi thứ vẫn ở mãi trong ta, vẫn bay từng hạt nhỏ trong ta. Ta còn tìm gì nữa? Tâm hồn ta ở đây trong ta rồi, ta còn tìm gì nữa? Hay ta phải đợi đến khi “con tim yêu thương vô tình chợt mỏi” rồi thì mới “thấy trong ta hiện bóng con người”?
Nhưng phải là như vậy. Chúng ta phải trải qua những khoảnh khắc mệt mỏi thấu tận con tim như vậy thì mới nhận ra được đâu là hạnh phúc thực chân. Giản đơn thôi nhưng mãnh liệt. Phải trải qua vài cơn đau, vài phen mỏi mệt rồi, ta mới tự trở về được với tâm hồn mình. Và trong chuyến trở về ấy, tâm hồn ta đã thay áo mới, đã cất tiếng hát “từng lời tả dương là lời mộ địa”.
“Hôm nay ta say ôm đời ngủ muộn”. Đúng vậy đấy, hôm nay vì vui quá, vì hạnh phúc quá, vì sung sướng quá mà ta say lắc lư, ta cứ mặc tình để cho mình chìm ngập trong cơn say khoái lạc này. Và trong cơn say ấy, tình yêu đời trong ta trỗi dậy đến bao la, cao tận thăm thẳm trời mây, ta ôm cả cuộc đời gọn trong vòng tay yêu thương chất ngất. Ôi ta yêu đời đến say mê khờ dại, dẫu ta biết rằng “sáng mai đây (ta sẽ) lại tiếc xuân thì”...
Phải rồi, niềm hạnh phúc sướng vui khi được “trở về” lớn lao bao nhiêu thì sự tiếc nuối cho những tháng ngày ta sống trong quên lãng đắm chìm càng bứt rứt bấy nhiêu. Ta tiếc nuối, tiếc nuối quá nên ta phải tự trách lấy mình:
“Đường chạy vòng quanh một vòng tiều tụy
Một bờ cỏ non một bờ mộng mị ngày qua”
Ta trách ta ngày qua sao quá mộng mị, ngây thơ cứ chạy vòng quanh...
Nhưng rồi ta cũng đã trở về rồi đây, đã xây “mộ địa” cho cái ta mộng mị ngày xưa đó, đã trở về với ánh dương sáng ngời rồi. Ta trách ta để làm gì nữa? Thôi thì ta gật đầu. Vì biết rằng cuộc đời vốn dĩ phải thế. Vì biết rằng trong những bước đầu của “cõi đi về”, trong buổi “xuân thì” ấy, không thể vắng mặt được những “ngọn gió hoang vu”, không thể vắng mặt được “Đôi tay nhân gian chưa từng độ lượng” này. Nếu không có những khắc nghiệt của cuộc đời, những bão táp gió gầm, thì ta sẽ khó mà trưởng thành nhận thức, khó mà trở về được với bình yên. Nếu không có “từ độ suối khe” ấy, biết bao giờ ta mới nghe ra được “từng lời bể sông”. Ta biết ơn “đôi tay nhân gian chưa từng độ lượng” này.... Vì cõi đi về an nhiên lắm, chỉ cần ta đừng mãi ra đi nữa...
Hôm nay ta hãy say đi, hãy ôm lấy cuộc đời này đi! Rồi ngày mai hãy tiếc nuối cho những tháng năm đã qua rồi, đã nằm dưới mộ địa kia, những tháng năm ta đã chạy vòng quanh ở nơi non cao hay nơi biển rộng... nếu ta thấy cần. Vì dù sao ta cũng đã về rồi. Tin vui là ta đã trở về!
Tác giả (Xin giấu tên)
